"Nhắc mới nhớ."
Trọng Minh dường như chợt nhớ ra điều gì đó: "Năm xưa cũng có một tên xui xẻo tìm đến tận Huyền Thiên kiếm tông. Tu vi hắn thấp đến thảm hại, thật không biết làm cách nào mà đến được đó. Hơn nữa, tên đó đúng là một khúc gỗ mục, nếu không phải Tiểu Vân thấy hắn thành tâm, tiện miệng chỉ điểm cho vài câu, thì hắn suýt nữa đã từ bỏ con đường kiếm tu rồi."
"Hắn là ai?"
"Họ... Nguyên à?"




